Đôi Lời Phi Lộ
Xin phép được dùng lời nhắn nhủ của giáo sư/nhà văn Doãn Quốc Sỹ để đặt tên cho trang blog này.Trang blog sưu tập những ý kiến và đề nghị về những từ ngữ dùng không được đúng qui cách, chỉ nhằm mục đích “gìn vàng giữ ngọc” tiếng Việt mến yêu của chúng ta mà thôi. Xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng của quí đồng hương.
Thứ Ba, 18 tháng 2, 2014
Chế Độ Phong Kiến / Chế Độ Quân Chủ
Phong kiến gồm hai chữ phong tước 封爵 (ban quan tước) và kiến địa 建地 (ban đất để dựng nước). Phong kiến chỉ chế độ hoàng đế phong tước cho người có công và cấp cho một vùng đất rất rộng để thành lập quốc gia, với quân đội, luật lệ và chế độ thuế má riêng biệt.
Chế độ này hiện hữu ở đời nhà Chu bên Tàu với nước của thiên tử và nước của các chư hầu; từ nhà Tần trở đi thì chế độ phong kiến bị bị bãi bỏ và được thay bằng chế độ trung ương tập quyền.
Chế độ phong kiến cũng tồn tại ở vài nước Âu châu như Pháp, chỉ vào thời Trung cổ mà thôi.
Việt Nam ta không bao giờ có chế độ phong kiến (féodalité) mà chỉ có chế độ quân chủ chuyên chế (royalisme absolu) mà thôi. Vì thế, nếu ta gọi chế độ quân chủ ở Việt Nam bằng từ “phong kiến” là sai. Nếu ta bảo rằng sự cúng tế đình chùa là tàn tích của phong kiến thì lại càng sai hơn nữa.
(Nguồn: Internet. Không rõ tác giả)
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét